Chào mừng quý vị đến với Website của Phạm Công Đức.

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > BÀI VIẾT CỦA BẠN- CỦA TÔI > Chia sẻ kinh nghiệm >

ĐỜI NHÀ GIÁO...

 Đã có nhiều câu danh ngôn, giả thiết, ví von rằng "nghề giáo là nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý". Thực tình thời buổi này nghề giáo nằm ở vị trí nào trong xã hội nước ta?

* Thực tế công việc, đồng lương và cuộc sống của nghề giáo.


   Xưa nay người theo nghề giáo hầu hết vẫn nghèo, chỉ có một số người (rất ít) trong nghề giáo có thể dạy thêm để tăng thêm thu nhập, còn lại chỉ có thể sống bằng đồng lương ít ỏi với bao khoản chi phí trông chờ vào đó như:  Bảo hiểm Y tế (5%), Công đoàn phí (1%), Đảng phí, thăm hỏi trong cơ quan, tiền hỗ trợ người nghèo, thiên tai bão lũ... và nhiều khoản phát sinh khác. Chưa nói đến việc để đáp ứng yêu cầu đổi mới trong công tác giảng dạy ngày nay giáo viên phải tự mua sắm trang bị máy tính, kết nối Internet, tiền chi phí sửa chữa máy tính khi hỏng hóc, một khoản tiền khá lớn cho chi phí văn phòng phẩm,... Các khoản đó nếu được hỗ trợ thì cũng chẳng đáng là bao. Đấy là chưa kể đến tất cả mọi khoản chi phí cho cuộc sống của bản thân và gia đình thì giáo viên cũng chỉ trông chờ vào đồng lương của mình. Thử hỏi làm sao bạn có thể đảm bảo cuộc sống cho bản thân và gia đình mình nhất là trong thời đại ngày nay? Bạn chỉ còn cách "thắt lưng buộc bụng" chờ tháng đoạn ngày qua và "nhờ trời..." mà thôi... Tôi hiểu những khó khăn trong cuộc sống của bạn tôi, những người đã có gia đình khi phải khó khăn như thế nào để tính toán trong chi tiêu hàng trăm khoản trong ngày.
   Hàng năm giáo viên cũng có được TIỀN THƯỞNG vào các dịp lễ tết theo quy định như: Ngày nhà giáo Việt Nam, tết Nguyên đán. Nếu trường bạn có điều kiện thì có thể có thêm chút tiền thưởng cho ngày tết dương lịch, ngày Quốc tế lao động... với số tiền trên dưới 100.000đồng/người.
   Thử làm một phép tính ta có kết quả là trung bình mỗi tháng một giáo viên có 57 giờ đứng lớp (tương đương 76 tiết dạy), có 4 đến 7 buổi đến trường sinh hoạt chuyên môn, họp hội đồng và công tác khác, mỗi tháng bạn phải giành ít nhất 4 giờ để dự giờ đồng nghiệp, mỗi tối bạn phải bỏ ra ít nhất 1 giờ để soạn bài, xem tài liệu, ngoài ra bạn còn phải chuẩn bị đồ dùng dạy học, tự học, ghi chép tích lũy chuyên môn, sưu tầm tài liệu trên Internet, chấm bài, vào điểm, ghi chép hồ sơ cá nhân ..vv.
   Ai không hiểu thì cho rằng giáo viên là những người được ăn trắng mặc trơn, mỗi ngày chỉ phải đi làm có 1/2 ngày, lại được nghỉ 3 tháng hè, họ đâu biết để có 45 phút đứng trên bục giảng ấy giáo viên đã phải giành rất nhiều thời gian chuẩn bị, và thời gian hè họ cũng phải làm rất nhiều công việc để kết thúc một năm học cũng như chuẩn bị cho năm học mới. Mà nghề giáo đâu chỉ đơn thuần là đứng trên bục giảng để truyền thụ kiến thức cho học sinh, bên cạnh đó họ còn phải thực hiện nhiệm vụ thứ hai là giáo dục hình thành nhân cách cho học sinh nữa. Cả hai chức năng nhiệm vụ đó luôn đòi hỏi người giáo viên phải hoàn thành. Bạn có ở trong nghề giáo mới biết và hiểu rằng nghề giáo không nhàn nhã một chút nào, trong khi đồng lương lại quá ít ỏi, tiền thưởng thì có đáng là bao. Ngành giáo dục chẳng bao giờ hết các phong trào thi đua học tập, hết phong trào này đến phong trào khác, có lúc thấy ngộp thở vì thi đua.
   Thế mà nghề giáo vẫn được coi là nghề rất nhàn nhã???

* Một góc sự thật về hai chữ "cao quý" trong nghề giáo hiện nay là như thế nào?

   Tôi không bi quan, tiêu cực hay phiến diện khi nói về nghề mà mình đang theo đuổi, nhưng phải cay đắng xót xa thốt lên rằng hai chữa "cao quý" ấy giờ đây chỉ còn trong ký ức, đã dần mất đi cái giá trị thực của nó, trở nên lý thuyết, sáo rỗng và không còn phù hợp với nghề giáo nữa. Bởi một thực tế là đa số người ta coi nghề giáo giờ đây là một nghề lao động kiếm tiền như bao nghề lao động khác. Học trò coi thầy cô đi dạy là để "ăn lương" nhiều hơn là để truyền thụ kiến thức văn hóa. Thậm chí có một đồng nghiệp tâm sự với tôi rằng khi đến nhà học sinh vận động các em bỏ học đến lớp trở lại thì được nghe chính phụ huynh của em ấy nói rằng: "Cô sợ học trò bỏ học rồi không biết dạy ai nữa nên mới đi vận động..." (???). Nhiều lần tôi tiếp xúc với một số người làm việc ở các ngành nghề khác nhau, có cả các ngành nghề có thu nhập cao như Ngân hàng, Bưu điện, điện lực... họ vô tình ghép chúng tôi vào một nhóm và ưu ái giành cho một cái tên thật đẹp: "Hội các thầy". Chữ "các thầy" ở đây ẩn một ý rất sâu xa mà nếu nói lái theo kiểu Trạng Quỳnh thì thật chua xót. (Trạng Quỳnh trong truyện Món ăn mầm đá đã nói lái món tương thành món ăn có tên gọi Đại phong: Đại phong = gió lớn = đổ chùa = tượng lo = lọ tương). Trong khi chúng tôi hiện nay đã phải đòi hỏi đạt chuẩn trình độ từ Cao đẳng trở lên thì những người đó số đông hầu hết chỉ ở trình độ trung cấp (Bưu điện, điện lực...), mà đồng lương của họ thì chênh lệch rất cao so với chúng tôi. Điều đó có nghĩa là vẫn có nhiều người nhìn nghề giáo là nghèo và với một thái độ thiếu trân trọng.
   Một sự thật khác là có một số ít giáo viên có trình độ chuyên môn chưa cao, lại ít cố gắng học hỏi cập nhật thông tin mới, ít tìm tòi sáng tạo, áp dụng phương pháp dạy học mới nâng cao trình độ chuyên môn nghiệp vụ và áp dụng vào bài giảng, chỉ "nhai lại" kiến thức cũ và truyền đạt cho học sinh một cách thụ động, dẫn đến chuyện học sinh nhàm chán. Lâu dần chính bản thân họ tự chán nghề chán mình, không còn mặn mà với nghề nghiệp nữa, và lẽ đương nhiên là học sinh sẽ có thái độ xem thường họ rồi ảnh hưởng đến cả đồng nghiệp khác.

   Dù nói gì đi nữa thì vấn đề chữ "Thầy", đồng lương nghề giáo và sự nghiệp giáo dục vẫn là vấn đề ở tầm vĩ mô của quốc gia không thể giải quyết trong nay mai được. Những người trong ngành cũng chỉ biết "hy vọng" và chờ đợi một sự thay đổi dù biết còn phải chờ dài dài.
   Bạn là nhà giáo, dù bạn ở hoàn cảnh đời sống kinh tế như thế nào đi nữa thì tôi vẫn nghĩ và tin rằng:
- Dù ít hay nhiều bạn cũng hài lòng về công việc mình đang làm.
- Không bao giờ bạn hài lòng về đồng lương tiền công bạn đang hưởng so với công sức bạn bỏ ra.
- Bạn ít có cơ hội để thay đổi cuộc sống của bạn hay làm một công việc khác tăng thu nhập cho bản thân.
- Bạn phải chấp nhận cuộc sống khó khăn như bạn đã, đang và sẽ phải trải qua.
   Dù bạn có nổ lực cố gắng kiếm việc làm thêm tăng thu nhập để đảm bảo cuộc sống cho gia đình bạn thì cũng chẳng đáng là bao, vì thời gian bạn phải giành cho nghề nghiệp chính đã chiếm gần hết quỹ thời gian của bạn. Việc "chân ngoài dài hơn chân trong" là rất khó để đạt được. Vì bạn không được phép bỏ bê công việc chính của mình, bởi nếu bạn không hoàn thành tốt công tác chuyên môn được giao thì chính bạn tự hạ thấp bản thân mình, tự đào thải mình một cách nhanh chóng nhất.

   Những trăn trở, khó khăn trong cuộc đời nhà giáo có thể ví như một câu chuyện tình dở dang viết mãi không đến hồi kết thúc, như cuộc tình duyên lỡ làng mà "bỏ thì thương, vương thì tội". Người trong cuộc chỉ biết tìm niềm vui mỗi ngày lên lớp khi nhìn những "đứa con" (học trò) của mình tiến bộ. Chúng là niềm động viên lớn nhất trong đời nhà giáo.

Quốc Bảo
Tháng 10/2009
___________________________________________________
                                                                
     ĐOÀN XUÂN BẢO              
     Giáo viên Trường THCS Bình Thịnh  
     Huyện Đức Thọ - Tỉnh Hà Tĩnh     
     Tel: 0986633886               
     Email: bailamos08@gmail.com">bailamos08@gmail.com         
     Nick YM: bailamos08                
     Blog: http://blog.tamtay.vn/ketnoitrithuc/blog
     Website: http://xuanbao.tk          
___________________________________________________
"...Người trong cuộc chỉ biết tìm niềm vui mỗi ngày lên lớp khi nhìn những "đứa con" (học trò) của mình tiến bộ. Chúng là niềm động viên lớn nhất trong đời nhà giáo". Tôi rất thích câu kết này của QB.
Còn chuyện "chân ngoài dài hơn chân trong", đó cũng là điều hiển nhiên thôi vì ai cũng vậy trước hết chúng ta phải có một gia đình riêng "đủ" cái đã. Có thực rồi mới tình đến đạo chứ. Nói thế thì xem ra có bị cho là ích kỉ koh? ...
Ông bà xưa có câu "Nhất nghệ tinh nhất thân vinh" : đương nhiên ai cũng biết rằng khi ta chú tâm sống chết vào 1 việc gì đó thì luôn chắc chắn sẽ gặt hái được kết quả cao nhất - Là người thầy, ai lại koh muốn các tiết dạy của mình luôn đạt hiệu quả cao nhất. Mà muốn vậy thì phải tập trung đầu tư, trông khi xung quanh mỗi người thầy cô giáo chúng ta luôn ám ảnh bởi hình ảnh "cơm áo,gạo, tiền" ... mà lương nhà nước thì không đủ trang trải...
Nói thêm, Hiện tại theo như báo chí và xã hội đang đề cập là lương giáo viên đang lên? Để trả lời câu hỏi trên, tôi xin làm 1 bài toán thực tế như sau: Cách đây khoảng chừng trên dưới 10 năm, lúc ấy lương của tôi khoảng 1,1 triệu đồng/ tháng, vàng lúc ấy là 500 ngàn /chỉ. Như vây nếu qui ra vàng tôilảnh được 2,2 chỉ/ tháng. Còn bây giờ, lương tôi 3,5 triệu/ tháng, vàng 23 triệu đồng/ chỉ. Vậy là lương tôi đang lên chăng???...
...Nên thực tế koh "nhất nghệ tinh" được thì phải "nhị nghệ tinh" mà thôi chứ biết làm sao bây giờ. Mặc dù, biết đó là giải pháp chưa thật sự hoàn hảo cho lắm. Đây chỉ là giải pháp tình thế, theo suy nghĩ riêng của tôi để chờ đợi thời cơ!!!
Bạc một chút, nhọc nhằn một chút nhưng vinh quang thì lặng thầm. Lặng thầm nhưng vĩ đại.Rmongmute
11:51:32 ngày 10-10-2009
@thanhthananlacvosu,ketnoitrithuc : tôi đồng cảm với hai người. Tôi cũng đã từng đứng trên bục giảng và đã rời khỏi bục giảng.
@omaichuoinb : có lẻ kinh nghiệm thực tế còn chưa nhiều. trong xã hội ngày nay. đòi hỏi giá trị vật chất thực tế. chứ giá trị về tinh thần là của riêng của mỗi con người.cho dù là ai đi chăng nữa, có yêu nghề bao nhiêu đi chăng nữa, ai cũng đi làm vì chén cơm manh áo.
ngày nay thật sự không ít nhà giáo đã không còn đi dạy nữa.
Chúc cho 2 ông bạn vui với nghề và đời sống kinh tế đựoc khấm khá hơn. thân
omaichuoinb
11:18:43 ngày 10-10-2009
với tôi chỉ thoáng buồn nhẹ nhàng khi tiễn đưa một lứa học trò qua mỗi niên khóa , nhưng lại vui rất nhiều mỗi khi nghe tin có những học trò mình thành công trên đường đời , hữu dụng cho đất nước , vượt xa mình về tài năng , về sự nghiệp : 'con hơn cha nhà có phước , trò hơn thầy đất nước vinh quang . .

Tôi chỉ xót xa đau lòng khi biết được một học trò nào đó có những hành vi bất xứng , không phân biệt rõ thiện ác , chính tà ... chỉ vì chút danh lợi phù du mà có thể bán rẻ lương tâm , coi nhẹ nhân cách , a tòng tiếp tay với kẻ tàn ác , bạo ngược rồi cam tâm trở thành một 'tiểu nhân phù thịnh . .

Nghề thầy về vật chất thật rất đạm bạc , nhưng về tinh thần thì quá tuyệt vời . Qủa là một nghề vô cùng cao quí . Tôi thấy mãn nguyện và hãnh diện về mình trước kia đã quyết định chọn lựa làm người đưa đò văn hóa ...
trandangsonlinh
10:35:04 ngày 10-10-2009
có một cậu học trò mới tốt nghiệp cử nhân, sau 1 năm công tác, quay trở lại thăm trường, gặp cô giáo (thạc sĩ) đã dạy mình ở ĐH, hỏi cô:"lương của cô giờ này bao nhiêu ạ?"
cô trả lời:" cô được ba triệu rưỡi lận"
hoc trò:" cũng cao đó chứ cô nhỉ!"
cô hỏi lại:" lương em khoảng bao nhiêu?"
trò:"mười hai triệu cô ạ"
thế mới thấy sự chênh lệch ghê gớm giữa các ngành hiện nay
thanhthananlacvosu
09:20:34 ngày 10-10-2009
Bạn muốn nghề nhà giáo có vị trí như thế nào trong xã hội thì chỉ cần quan sát và tự hỏi mình:

- Trong 1 lớp 12, những em học giỏi nhất lớp có muốn thi vào D9HSP để thành GV ko? Hay thi vào các ngành kinh tế, kỹ thuật?

- Trong 1 gia đình, bố mẹ, anh em có còn muốn cho con thi vào SP hay ko?

Những bạn bè của tôi trong lớp cao học (về kỹ thuật điện) sau khi học xong phần lớn đều xin đi làm, ko làm giảng viên dạy ĐH nữa vì thu nhập và cơ chế quản lý.

Là một người làm trong ngành giáo dục, tôi rất đồng cảm với tác giả. Ước gì Nhà nước có chính sách ưu đãi để phát triển giáo dục.
Hic...hic!bạn nói đúng quá!bên ngoài họ cứ tưởng nghề giáo bọn mình sung sướng lắm.Họ có ở trong chăn đâu mà biết chăn có rận.Nhất là giáo viên các trường BC thì khổ hết biết. trường mình đã phải nợ lương mấy tháng rồi.biết bao giờ mới hết khổ nhỉ??? Quách Lan Anh @ 21h:11p 11/10/09 tôi càng doc cang tham thia,toi la giao vien mam non thi cang tram ngan noi kho hon ban nua,toi da muon roi bo nghe khi co hoi den,toi tu cho minh la nguoi thua cuoc khong theo noi cai nghiep giao vien,nhung giao vien o lai la nhung anh hung tiep tuc chien dau, the ma toi khong the dut bo duoc nghe, toi lai tiep tuc chien dau,de roi nhung noi kho cu deo bam minh den suot cuoc doi.toi khong biet minh co du suc chien dau tiep khong,toi cam thay minh kiet suc,ke hoach nam hoc thong qua la toi muon ngat xiu,kiem tra lien tuc,thanh tra met nghi, thi giao vien gioi các cap,thi UDCNTT.Ôi trời ơi, tôi chết mất.Tôi không cho con gái tôi theo nghề sw phạm vì không muốn cháu khổ như mẹ.Bao tủi hờn chỉ mình mình biết, chồng không thông cảm thì càng khổ tâm hơn Kao Minh Tiến @ 21h:32p 11/10/09 CHÚNG TA MÃI LÀ "NHỮNG CHIẾN SĨ TRÊN MẶT TRẬN VĂN HÓA" - CHIẾN ĐẤU NHƯNG MÃI KHÔNG TÌM RA KẺ THÙ - THÔI HÃY CHIẾN ĐẤU VÌ MỘT VIỆT NAM VĂN HÓA VIỆT NAM! Mai Thiện Chánh @ 21h:51p 11/10/09

Nghề giáo thật là khổ .Đã đâm lao thi phải theo lao mà thui .Dạy cấp 2,3 con đỡ có thê dạy thêm dậy nếm được .Còn dạy tiểu hoc chỉ co mỗi đồng lương lai ngày đi hai buổi ,lương ko dủ ăn lấy gì mà nuôi con và gia đình ? Thiệt trăm đường khổ

Trương Thị Thắm @ 22h:26p 11/10/09 Tâm khúc sư ngâmThuở giáo dục nay thay mai đổi
Khiến thầy cô nhiều nỗi truân chuyên
Một là giảm tải, giảm biên
Thanh tra đạt chuẩn giáo viên bất kỳ.
Trống nhà trường rung rinh nếp ngói
Giục thầy cô khăn gói lên đàng
Lên xe nổ máy vội vàng
Kịp giờ lên lớp lỡ đoàn thanh tra.
Thời khóa biểu giờ đâu ra đó
Tiết dạy nào giáo án có ngay
Soạn bài không kịp trở tay
Đêm lên giáo án sáng ngày xuất chinh.
Dạy cho kịp chương trình qui định
Đạt yêu cầu chất lượng chỉ tiêu
Thi đua bình chọn đủ điều
Buổi này thầy giáo cũng nhiều gian truân.
Có người hỏi chừng nào hưu trí
Thầy nghĩ rằng biết tính sao đây
Chừng nào ngày ấy sẽ hay
Ngày không đi dạy là ngày nghỉ hưu. 
LƯƠNG NGHỀ GIÁOLương giáo chức lãnh ra nhiều đấy ,
Mà cõi lòng nát bấy như tương!
Chia sao để có số dương
Rải đều đầy đủ mọi đường áo cơm.
Ai giỏi toán chỉ giùm cho tớ
Nhờ tính ra các mớ xoay xài.
Cháo rau đắp đổi qua ngày
Chớ đâu dám tưởng đua đòi cao sang.
Ngày đến lớp luôn mang bụng đói
Mồm đã quen siêng nói hơn ăn!
Bao giờ hết cảnh khó khăn
Để thầy cô giáo an tâm đi làm.
Ai giỏi toán chỉ giùm cho tớ
Để tớ nhờ chia hộ tiền lương
Của bao công chức đáng thương!
Suốt đời cống hiến quê hương –  vẫn nghèo!

"Hàng nghìn lời  ngợi ca không bằng một lần cúi chào trước thầy, cô giáo cũ"
Mùa hạ về!Mùa hạ về! Với đám học trò lớp dưới là khoảng thời gian vui thích nhất vì không phải đến trường, không phải gặp những thầy cô khó tính hay không phải chạm những bài học khó nuốt như rơm. Mùa hạ về! Với đám học sinh ấy cũng là những phút giây thú vị nhất, với này thì ngủ dậy muộn, này thì tụ tập bạn bè rong chơi, này thì những games, những quần banh cả buổi chiều dưới nắng.

Và có một mùa hạ đã đến với những gì lạ nhất để rồi khi đi qua rồi ta mới thấy nó thật khác những mùa xưa!!!

Những ngày ấy có những cuốn sổ nho nhỏ gọi là lưu bút truyền tay nhau. Những cuốn sổ bìa thật đẹp, giấy thật đẹp và nét chữ cũng thật trau chuốt khác hẳn nét chữ học trò ngày thường. Những cuốn sổ mà đứa nào cầm cũng nhẹ tay hơn, cũng nâng niu hơn như một điều gì thật mỏng manh dễ vỡ. Những cuốn sổ có thể với những điều thầm kín chưa từng nói ra; này thì nhớ, này thì thương, này thì hờn giận, và có thể này thì yêu nữa chứ!

Những ngày ấy có những lần ngồi ko đúng chỗ mà chẳng bao giờ bị phạt, chỉ vì muốn được ngồi gần ai đó hơn, muốn được nhìn ai đó rõ hơn, muốn được nói chuyện với ai đó nhiều hơn, dù chỉ là những câu chuyện bâng quơ hay những lời trêu chọc.

Những ngày ấy có những đứa học trò siêng đi học hơn, có thể chẳng phải vì muốn học ...

Những ngày ấy có nhiều khăn giấy trong cặp hơn, có thể giành cho mình hay giành cho ai đó ...

Những ngày ấy có những kẻ thức thâu đêm để học bài, cũng có những kẻ thức thâu đêm vắt tay lên trán nghĩ về món quà chia tay, lại có những kẻ không ngủ vì chưa nghĩ ra cách nào nói với "người ta" một điều thật quan trọng...

Đứa nào cũng lo học hơn, nhưng chẳng đứa nào vô tình vì học mà quên NGÀY CUỐI. Có thể 12 năm đã quen nhau, có thể 7 năm, có thể 3 năm thôi mà thậm chí có thể chỉ là vài tháng; nhưng chẳng ai nghĩ rằng nhanh đến vậy, ngơ ngác nhận ra khi NGÀY CUỐI đến rồi thì những gì còn lại chỉ là kỉ niệm. Và khi đó ... vỡ òa một cảm giác yêu thương!!!
TẶNG CÔCó thể bây giờ cô   đã quên emHọc trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hếtXa trường rồi, em cũng đi biền biệtVẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm.Có thể bây giờ chiếc lá bàng nonCủa ngày em đi đã úa màu nâu thẫmAi sẽ nhặt dùm em xác lá Ước gì...Hiện tại chỉ là mơCho em được trở về chốn ấyGiữa bạn bè nối vòng tay thân áiĐược vui-buồn-cười-khóc hồn nhiênEm nhớ hoài tiết học đầu tiênLời Thầy  dạy: "Văn học là nhân học"Và chẳng ai học xong bài học làm người!Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cườiLen lén chuyền tay gói me dầm cuối lớpRồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngượcVị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môiNhững lúc buồn em nhớ quá - Thầy ơi!Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ...  Mai Thiện Chánh @ 22h:35p 11/10/09 Bài thơ của thầy hay đấy, nhưng chúng ta kêu khổ với ai bây giờ. Việt Nam từ trước tới nay thì nghề sư phạm vẫn phải ăn Sư và ở Phạm thôi mà. Người ta chỉ đòi hỏi chất lượng này, chất lượng nọ thôi chứ có bao giờ biết giáo viên sống trong những nhà tập thể thế nào đâu (12 m2 cho một gia đình). Thật ân hận khi bước vào trường ĐHSPNguyễn Hoàng @ 22h:52p 11/10/09 30 CÂU TRẮC NGHIỆM VĂN 7http://dethi.violet.vn/present/show/entry_id/2119587Lê Văn Bình @ 22h:55p 11/10/09  Trùi ui, càng đọc càng thấy nghề giáo chúng ta đang trở thành nghề "làm thuê" chăng? "Suốt đời cống hiến quê hương –  vẫn nghèo!" Nguyễn Thị Hồng Diễm @ 15h:15p 12/10/09  

 


Nhắn tin cho tác giả
Phạm Công Đức @ 18:56 12/10/2009
Số lượt xem: 827
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến